You are currently not logged into ManagerLeague
If you wish to log in, click here.
If you wish to sign up and join us, click here.
NgoaLongs Blog
là khi ấy ... (11/09/2010 07:43)

Nếu một ngày em thấy anh thay đổi... Những câu nói thân thương dịu dàng anh viết không dành tặng riêng em. Nụ cười gượng - ẩn trong đó một nỗi buồn giấu kín. Là khi ấy...

Nếu một ngày đặt bàn tay lên ngực trái. Những nhịp đập rộn ràng mỗi khi anh nhớ em bỗng đập chậm lại. Cứ chậm dần, chậm dần từng nhịp rồi tắt hẳn. Không thể nào nhớ em nhiều hơn. Là khi ấy...

Nếu một ngày anh chấp nhận vô hình trong cuộc sống của em. Đôi ba câu tin nhắn vẩn vơ, bông đùa cứ thưa dần. Vài ba lời hỏi thăm an ủi cũng hóa thành thừa thãi. Chẳng thể nào yêu em nhiều hơn. Là khi ấy...

Nếu một ngày anh rẽ phải, em rẽ trái. Ta đi về phía không nhau. Anh bước 100 bước nhưng không có bước chân nào nhích về phía em. Vậy nên anh đành dừng lại, và cứ thế lặng im mãi mãi... Là khi ấy...

Nếu một ngày, giữa 2 chiều quên nhớ thật chông chênh. Anh băn khoăn với những câu hỏi nhỏ. Đã đủ nhớ để gọi là yêu? Đã đủ quên mà thành xa lạ? Trái tim đa đoan mong manh giữa nỗi buồn có thực. Có lẽ đành xin một chút nhớ để quên em. Là khi ấy...

Nếu một ngày không cho ai là tất cả... Bài ca buồn anh khẽ hát đầu môi. Bỗng nhận ra trái tim mình đang chia thành 2 nửa. Một nửa yêu, một nửa hóa dại khờ. Suy nghĩ trong anh đầy mâu thuẫn. Về ngôi nhà và những đứa trẻ đã quá xa xôi? Là khi ấy...

Nếu một ngày em chợt nhận ra... anh. Anh yêu em bằng cả trái tim chân thành nhất. Muốn được cùng em đi qua những niềm vui nỗi buồn. Muốn được làm những gì em làm, thích những gì em thích; dù đó có là một chàng trai khác, đẹp trai và giỏi giang hơn anh đi chăng nữa, anh sẽ yêu mến anh ấy và chấp nhận rời xa... vì đó là người em yêu! Là khi ấy...

Nếu một ngày bắt gặp vì sao băng may mắn. Ngước lên nhìn bầu trời đêm trăng sao rất đẹp. Anh thành tâm nguyện cầu một điều ước nho nhỏ: "Cầu cho em có được người tình như tôi đã yêu em". Là khi ấy...

Read the full entry
bài viết số 1 (09/09/2010 08:41)

Không thể tin nổi phải xa em

Em lúc nào cũng mong anh luôn được hạnh phúc dù với người con gái khác vì em biết rằng bản thân em không được đảm đang như họ và không chăm sóc anh được, nhưng anh không cần, không cần… hạnh phúc với anh là luôn được ở bên em được chăm sóc vỗ về em.

Mình đã có với nhau bao nhiêu kỷ niệm, vượt qua bao khó khăn để được bên nhau. Anh đã cố gắng trong công việc vì em để đón em vào với anh. Mới hôm nào em bảo Noel năm nay sẽ lên trên anh chơi, anh đã dự định trong những ngày đó anh sẽ đưa em đi chơi ở đâu, dù rằng Kon Tum không đẹp bằng Huế, nhưng tháng 12 trên anh là trời đẹp nhất. Vậy mà…

Em không biết cảm giác của anh giờ này như thế nào nữa, anh dường như gục ngã hoàn toàn, anh như mất phương hướng, hàng ngày đến công ty anh không màng đến công việc, tối về nhà anh trốn vào một góc khuất để nghĩ về em, nghĩ về những gì mình đã có bên nhau và luôn tự hỏi tai sao mình lại chia tay.

Anh không thể quên được ánh mắt lần cuối cùng khi em khóc lúc em nói lời chia tay với anh. Em không dám nhìn vào mắt anh, em đang muốn trốn chạy hay dối lòng mình? Nghĩ về em mà sao nước mắt anh lại chảy ra, anh đã cố ngẩng mặt lên để nước mắt anh không chảy nữa, nhưng mà không thể em ơi…

Đêm qua anh biết em cũng đang đau buồn cũng như anh và em đã xin nghỉ làm, ước gì lúc đó anh có bên cạnh em để có thể chăm sóc em và ôm em vào lòng. Nhắn tin hay gọi điện cho em đều không được và anh cũng không ngủ được.

Anh hay bảo rằng con gái Huế mưa nắng thất thường như thời tiết ở Huế và anh càng không hiểu khi em nói giữa anh và em có sự khác biệt quá là như thế nào cả: hay chỉ vì em thấy anh đi ăn ốc hút với em mà cay quá anh phải lấy khăn chườm lạnh đắp miệng cho đỡ cay; hay là em thấy anh khác em khi không cùng suy nghĩ về một vấn đề; hay là em thấy em hay ra Huế vào những ngày cuối tuần để rồi chiều 5h lại bắt xe về lại Kon Tum để rồi 2h sáng hôm sau mới tới nhà, để rồi tranh thủ ngủ được vài tiếng rồi 6h30 lại lò mò dạy đi làm; hay là em muốn anh được hạnh phúc khi không phải chiều em mọi thứ vì em là cô gái không biết nấu ăn, đi chợ và hay bị đau ốm; hay là vì em không thích hợp khí hậu trên vùng đất Tây Nguyên; hay là vì em không muốn xa Huế, xa những đứa em; hay vì em thấy chuyện tình của anh và em rồi sẽ không có kết thúc, hay vì anh ra Huế hay đi uống với bạn bè, hay vì anh ở xa Huế...hay vì tất cả?

Em lúc nào cũng mong anh luôn được hạnh phúc dù với người con gái khác vì em biết rằng bản thân em không được đảm đang như họ và không chăm sóc anh được, nhưng anh không cần, không cần…hạnh phúc với anh là luôn được ở bên em được chăm sóc vỗ về em.

Không biết từ lúc nào em đã đi vào tim anh một cách âm thầm nhưng mãnh liệt, những đêm khi đi làm về được nhận những dòng tin nhắn của em anh cảm thấy cuộc sống sao hạnh phúc quá dù không có em bên cạnh, để rồi cuối tháng anh lại háo hức bắt xe chạy ra Huế chỉ để được nhìn thấy em cười, nghe giọng em nói và cùng nhau chở đi khắp Huế ăn những món em thích.

Giờ này anh biết đi với ai trong suốt khoảng đời còn lại? Bao nhiêu dự định và kế hoạch cho tương lai của em và anh anh đang xây dựng vậy mà…

Mọi người thường hay bảo anh là người mạnh mẽ chắc không biết khóc đâu, nhưng không hiểu khi ngồi viết những dòng này anh lại rơi nước mắt. Đau quá em à…

Hạnh phúc chỉ mong manh khi mình không biết giữ gìn, vậy mà anh và em đều cố gắng để rồi lại nói chia tay, tại sao???

Em muốn anh hạnh phúc, nhưng em có hiểu hạnh phúc của anh là chi không? Là có em bên cạnh anh mãi mãi, được chăm sóc em, lo toan cho em mãi mãi…

Anh chấp nhận mọi thay đổi vì em, anh hay bảo em “Yêu là phải biết hy sinh”, anh không cần em phải hy sinh vì anh, chỉ mình anh là đủ rồi em à. Em bảo thời gian rồi cũng xóa nhòa mọi vết thương lòng, nhưng có những vết thương không bao giờ lành đâu em.

Read the full entry